Thờ cúng cá Ông - một di sản văn hóa đặc sắc
Ngày càng nhiều người tìm đến những miền quê ven biển, không chỉ để đắm mình trong biển xanh cát trắng và thưởng thức những món ăn mang đậm hương vị biển mà còn để khám phá những di sản văn hóa độc đáo
hoặc
Vui lòng nhập thông tin cá nhân
hoặc
Vui lòng nhập thông tin cá nhân
Nhập email của bạn để lấy lại mật khẩu
"Ông bà đi đầu thai rồi, sao mình vẫn phải cúng kiếng?" - Câu hỏi này sẽ được giải mã qua một hành trình thú vị, cho thấy việc thờ cúng thực ra lại vì người sống nhiều hơn bạn tưởng.
Trong thế giới phẳng, các khái niệm tâm linh phương Đông như luân hồi chuyển kiếp, tái sinh trở nên phổ biến, vì vậy sẽ có những câu hỏi logic nảy sinh trong đầu rất nhiều bạn trẻ: Nếu con người sau khi mất sẽ luân hồi tái sinh vào một kiếp sống mới, vậy tại sao chúng ta vẫn duy trì tục lệ thờ cúng tổ tiên? Liệu những nén hương, mâm cỗ có thực sự đến được với người đã khuất, hay họ đã "online" ở một kiếp sống khác rồi?
Câu trả lời không hề đơn giản, nó là một cuộc du hành ngược thời gian, khám phá cách mà niềm tin của con người đã định hình nên cả thế giới thần linh và cách mà các tôn giáo lớn đã cập nhật, hợp lý hóa những tín ngưỡng này cho phù hợp. Hóa ra, hành động tưởng nhớ này mang một ý nghĩa sâu sắc hơn rất nhiều, nó tập trung vào chính chúng ta, những người đang sống.
Để hiểu gốc rễ, chúng ta phải reset suy nghĩ và quay về với thế giới quan dân gian cổ đại được ghi lại trong các văn tịch cổ như Kinh Dịch. Thủa sơ khai, con người chỉ nhận thức có Trời và Đất, các thực thể như tinh linh, ma quỷ, tổ tiên và thần thánh... vốn không hề tồn tại.
Vậy họ từ đâu đến? Chính từ hành động và niềm tin của chúng ta. Để tạo ra trật tự và sự hài hòa cho một xã hội còn hỗn loạn, con người bắt đầu thực hiện các nghi lễ. Chúng ta nghi lễ hóa một con sông, một ngọn núi và bùm, một vị tinh linh tự nhiên ra đời. Chính hành động thờ cúng và niềm tin tập thể đã kích hoạt sự tồn tại của các thế lực siêu nhiên này.
Ciễn giải một cách dễ hiểu nhất theo quan niệm dân gian, trong "game" tâm linh này, con người sau khi mất sẽ bắt đầu một hành trình thăng cấp đầy thú vị:
Level 0: Vong hồn (Ghost): Khi một người qua đời, họ trở thành một vong hồn. Đây là trạng thái cơ bản nhất.
Level 1: Tổ tiên (Ancestor): Nếu gia đình tưởng nhớ, cúng kiếng và thực hiện các nghi lễ, vong hồn đó sẽ được "lên level" thành tổ tiên. Họ được "sống" trong ký ức và sự tôn thờ của con cháu. Ngược lại, nếu bị lãng quên, họ mãi kẹt ở level 0 tức là trạng thái vong hồn.
Side Quest (Nhiệm vụ phụ): Tinh linh (Nature Spirit): Nếu một vong hồn lang thang được một người xa lạ thực hiện nghi lễ, họ sẽ không trở thành tổ tiên mà biến thành một tinh linh tự nhiên.
Boss: Thần linh (God): Nếu một vị tổ tiên được thế hệ đời sau tưởng nhớ và thờ cúng liên tục qua 7 thế hệ, họ sẽ đạt đến cấp độ cuối cùng, siêu thăng và trở thành một vị thần.
Đây chính là lời giải thích tại sao nhiều nhân vật lịch sử có thật như Trần Hưng Đạo hay các vị anh hùng dân tộc lại được tôn thờ như thần, thánh. Vì họ được cả một "đại gia đình" là quốc gia tưởng nhớ qua hàng trăm, hàng ngàn năm, nên việc họ đạt "max level" thành thần là điều tất yếu trong hệ thống tín ngưỡng này.
Khi Phật giáo du nhập và trở nên phổ biến, tôn giáo này không xóa bỏ tục lệ thờ cúng tổ tiên mà chỉ khéo léo cập nhật lại lời giải thích cho hợp lý hơn, hợp với đại chúng hơn.
Theo Phật giáo, việc thờ cúng không còn mang ý nghĩa "giữ cho tổ tiên sống" trong ký ức nữa mà để hồi hướng công đức. Tức là, các nghi lễ và việc làm tốt đẹp của chúng ta sẽ tạo ra phước báu, giúp người đã khuất có cơ hội tái sinh vào một cảnh giới tốt đẹp hơn.
Quan trọng hơn cả, trọng tâm của việc thờ cúng đã chuyển dịch, chủ yếu là vì người sống. Hành động này rèn giũa tâm trí chúng ta, hướng chúng ta về lòng hiếu thảo, sự biết ơn cội nguồn và tôn trọng trật tự của dòng dõi. Nó là một bài thực hành từ thế hệ này sang thế hệ khác, duy trì tình yêu thương và sự kết nối.
Ngày nay, với ảnh hưởng của Tịnh Độ Tông, nhiều người tin rằng tổ tiên sau khi mất có thể đã vãng sinh về cõi Tây Phương Cực Lạc, tu hành để trở thành Bồ tát. Theo logic này, họ vẫn "tồn tại" ở một nơi nào đó và dõi theo con cháu.
Điều này dẫn đến một hành động thờ cúng đậm chất con người. Chúng ta cúng cho ông bà những món họ thích khi còn sống như con gà, đĩa xôi, hoa quả, bánh, thậm chí cả rượu và thuốc lá. Hành động này không hẳn vì ông bà tổ tiên cần những thứ đó mà là một cách để chúng ta thể hiện rằng: "Chúng con vẫn nhớ sở thích của ông bà, chúng con vẫn yêu thương và luôn nghĩ về người".
Suy cho cùng, dù bạn tin vào luân hồi hay bất kỳ thế giới quan nào, việc thờ cúng tổ tiên không hề mâu thuẫn. Nó là một sợi dây kết nối vô hình giữa các thế hệ, một lời nhắc nhở về cội nguồn và quan trọng nhất, là một hành động xuất phát từ tình yêu thương, thứ năng lượng có thể vượt qua mọi ranh giới của không gian, thời gian và cả sự sống, cái chết.